Administrator

Tin tức - 28/03/2019 - 71 Lượt xem

Sự Phát Triển Của Lịch Sử Trung Hoa phần 2.

Lịch sử Trung Hoa là một cường quốc kinh tế thứ 2 thế giới sau Mỹ. Để đạt được thành tựu ngày hôm nay đất nước đã trải qua nhiều giai đoạn đấu tranh, vươn lên giành độc lập trước những thế lực đế quốc từ bên ngoài.

Xét từ quan điểm thì cả những nhà lãnh tụ khởi nghĩa và thậm chí cả những kẻ xâm lược đều không phải là những kẻ giành quyền lực mà ngược lại là vũ khí của thượng đế (trong thuật ngữ mà chúng ta quen dùng có nghĩa là “sự giận dữ của thượng đế”). Tiêu chuẩn để kiểm chứng thật đơn giản: nếu những kẻ mới lên nằm quyền thành công đều đó có nghĩa là Thượng đế đã chọn đúng người và đang đứng về phía họ.

Sông theo một quan sát từ lâu đời của lịch sử Trung Hoa thì “một cuộc bạo loạn không thể kết thúc bằng một sự may mắn”. Trong trường hợp ngược lại nó được gọi theo một cách khác. Thường thì trong mỗi tư tưởng xã hội của người Trung Quốc bao giờ cũng có một cơ sở đạo đức triết học cơ bản.

lịch sử trung hoa

Tuy nhiên, việc từ chối phục vụ cho chính thể mới bao giờ cũng được lĩnh hội bằng một sụ thông hiểu. Thường thì những người thuộc triều đại bị lật đổ trở thành những kẻ ẩn dật, bỏ đi nơi khác nay rút lui khỏi vũ đài chính trị để đến với khoa học. Họ luôn nhận được thông hiểu của chính thể mới ngay cả khi họ cố tỏ ra rằng ý nguyện của Thượng đế vẫn còn hoàn toàn chưa rõ ràng và triều đại mới mà các nhà biện hộ đang hết lời ca ngợi chưa chắc đã tốt hơn.

Mặt khác, con cháu của vị hoàng đế bị thất sủng (nếu họ không bị chém giết dưới bàn tay tàn ác trong lúc binh biến) và những thành viên của triều đại khác của triều đại bị lật đổ sẽ trở thành những thần dân bình thường nhất của chính thể mới. Còn việc họ xưa kia là con cháu của hoàng tộc chỉ tăng thêm danh giá của mình trong mắt người khác song hoàn toàn không phải là cơ sở để ngoi lên ngai vàng. Sau khi mất “Thiên mệnh” hoàng tộc sẽ trở thành dòng dõi bình thường.

Khó có thể nói đã có bao nhiêu triều đại tồn tại trong suốt chiều dài lịch sử Trung Hoa. Trong thời kỳ phân tranh, một lúc có thể có hàng chục triều đại trị vì đất nước này và mỗi triều đại đều tự cho mình là triều đại hợp pháp duy nhất bởi lẽ theo nguyên tắc truyền thống thì trong hạ giới chỉ có thể có một hoàng đế.

Tuy nhiên, sự công nhận triều đại phần lớn còn phụ thuộc vào sử liệu chính thức của Khổng giáo. Nó là một văn kiện lịch sử. Văn kiện lịch sử này thường được soạn thảo bởi một hội đồng đặc biệt do chính hoàng đế của triều đại kế vị lập ra. Hoàng đế cũng là người chuẩn y văn kiện này.

Nếu chiếu theo truyền thống Trung Quốc và loại khỏi danh sách 3-4 triều đại chóng tàn mà mỗi triều đại chỉ tồn tại vài chục năm thì có thể nói rằng suốt giai đoạn từ cuối thể kỷ thứ III trước công nguyên đến đầu thế kỷ thứ XX sau công nguyên chỉ có 7 triều đại đã trị vì đất nước Trung Quốc. Nếu tính cả thời kỳ phân tranh, kéo dài 600 năm, thì Trung Bình mỗi triều đại trị vì gần 250 năm. Con số này nếu có chênh lệch thì cũng không đáng kể.

Triều đại cuối cùng ở Trung Quốc là nhà Thanh (tên gọi của triều đại này do chính người sáng lập nên nó chọn) lên ngôi vào năm 1644. Cũng giống nhiều vị hoàng đế trước đó, người sáng lập nên triều đại nhà Minh không phải thuộc tộc người Hán. Triều đại nhà Minh đã được lập nên bởi những người Mãn Châu, một tộc dân bán du mục mà từ thời xa xưa đã từng sống ở miền Đông Bắc Trung Quốc bây giờ.

Vào cuối những năm 1630, Trung Quốc bấy giờ đang nằm dưới quyền cai trị của nhà Minh và đang bị quân khởi nghĩa tiến về Bắc Kinh. Vị hoàng đế cuối cùng của nhà Thanh tự vẫn và lãnh tụ khởi nghĩa hiển nhiên trở thành hoàng đế của triều đại mới. Tuy nhiên, triều đại này đã không được sử liệu học chính thức công nhận bởi lẽ cuối cùng những kẻ khởi nghĩa đã thất bại và điều này chứng tỏ phẩm chất đạo đức của vị lãnh tụ của họ có vấn đề.

Vào thời kỳ này, các tướng lĩnh nhà Thanh tại biên giới phía Bắc đang tiến hành các cuộc chiến chống lại các bộ tộc người Mãn Châu cho rằng những người du mục ít đáng sợ hơn là những kẻ khởi nghĩa. Họ liền ký liên minh với những ngừi mới là kẻ thù rồi cùng họ đưa quân tién về Bắc Kinh giải phóng thủ đô. Những người họ hàng của vị hoàng đế vừa quá cố đã thừa cơ đứng dậy chống lại quân khởi nghĩa và người Mãn Châu nhưng cuối cùng thất bại.


Đăng bởi: du lịch việt

Thẻ:,

Bài viết liên quan